Chung vui hội trăng rằm
- Details
- Created on (23/09/2010)
- Ngày đăng (23/09/2010)
Sáng sớm ngày 20 tháng 09 năm 2010, khi nhà thờ chưa cất tiếng chuông nhất, nhiều anh chị trong Hội Légiô Maria, Gia Đình Truyền Tin và các vị ân nhân đã đứng chờ ngoài cổng. Khi xe 30 chỗ đến, cửa nhà thờ mở, mọi người chung tay hì hục khiêng những bao quần áo, lương thực, sách vở, quà ... lên xe, xếp đầy nhiều hàng ghế, gầm ghế và thùng xe.
4g30 xe lăn bánh. Vừa ra khỏi cổng nhà thờ, anh Được, là bác tài thân quen với giáo xứ, cất tiếng mời mọi người đọc kinh. Điều rất đặc biệt là, anh Được không phải là người Công Giáo, anh đã từng chở rất nhiều chuyến cho các đoàn thể trong giáo xứ đi " làm từ thiện ", đến những vùng rất xa xôi, và có thể bằng cách này hay cách khác, anh đã được Chúa và Mẹ ban nhiều ơn lành. Nên trong mọi chuyến, lúc đi có lúc về cũng có, anh đều là người đầu tiên cất tiếng mời mọi người đọc kinh, cầu cho chuyến đi được bình anh, hay cảm tạ hồng ân Chúa đã ban . Rất mong sao, ngày nào đó anh được rửa tội để chính thức là con Chúa. Và cũng một bất ngờ với tôi nữa, có một anh, lúc sớm hì hục khiêng từng bao đồ lên xe, người toát hết mồ hôi, anh là bạn cùng công ty với một chị trong GĐTT, cũng là người ngoài Công Giáo.
Qua Mỹ Tho, cầu Rạch Miễu đến Bến Tre, rồi tiếp tục đến phà Cổ Chiêng để đến huyện Càn Long , Tỉnh Trà Vinh, rồi ngược về Vũng Liêm, một huyện xa xôi của tỉnh Vĩnh Long, đến một " điểm hẹn " đầu tiên, có nhiều bác xe ôm, xe lôi không chuyên của giáo xứ Đức Hòa chờ sẵn, đưa đoàn và tặng vật vào giáo xứ qua con đường gồ ghề sỏi đá. Rất nhiều bà con nghèo, bệnh nhân đón đoàn với đôi mắt và nụ cười thân thiện, những ly nước đá chanh muối ( không, ở đây là tắt muối, mùa tắt đang nở rộ ), giải khát và giảm nhiệt cho mọi người như tưởng thưởng cho một vân động viên điền kinh.
Lúc đó khoảng 10g, sau khi phát quà thì đoàn xin phép lại lên đường cho kịp thời gian. 11g30, đoàn đến giáo xứ Thiềng Đức, một ngôi thánh đường chỉ có tấm bảng hiệu, và mặt dựng phía trước xiêu vẹo, nghĩa là không có mái, không có tường bên hông và cả cung thánh nữa. Các cháu trong độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo đang nức lòng chờ đoàn đến trước khi ngủ trưa. Tôi không thể diễn tả được các cháu vui đến thế nào khi được ôm ấp món quà trung thu trên tay, xé cũng chưa dám xé, ăn cũng chưa dám ăn.
Cha Lục, cha xứ nơi đây, còn kiêm thêm cha xứ một nơi khác, cũng gần đó. Nhà thờ thì không khá gì hơn, gần giống như nhà xưởng, có mái tôn, nhưng có không vách. Thật đặc biệt khi nghe nói, ông chủ tịch hội đồng giáo xứ Đa Minh là học trò của Cha, và Cha với tôi lại là đồng hương : Thức Hóa, Bùi Chu, đúng là trái đất này nhỏ thật ! Cha mời chúng tôi dùng cơm trưa tại nhà ông trùm trong xứ, một lò gạch bên sông Hàm Luông, với những món đặc sản miệt vườn : ốc bưu hấp dừa, lươn xào dừa, vựng bò hầm dừa ...với hột vịt lộn.
Rời Vĩnh Long, đoàn qua phà Đình Khao, đến Giồng Trôm, Mỏ Cày Tây tỉnh Bến tre, và đến giáo xứ Cái Mơn, tu viện các soeur dòng Mến Thánh Giá. Tại đây, đoàn được chia sẻ với những người cha, người mẹ được Chúa trao cho thập giá, vác những người con tật nguyền. Hôm đó, có một anh bồng một chị đến, sau khi thăm hỏi, anh ấy nói người phụ nữ anh bồng trên tay đó chính là vợ anh ! Ôi tình yêu ! thật nhiệm màu thay, cao đẹp thay !
Trên đường về thành phố Bến tre, xe rẽ về hướng Bình Đại, rồi rẽ vào con đường nhỏ để đến một Mái Ấm của GĐTT. Các anh chị Légiô như lột xác " già ", thành các thầy cô " nuôi dạy trẻ ", ca hát, sinh hoạt, nhảy múa với các cháu vang động đất trời.
Về đến nhà khoảng 23g. Chưa kịp phục hồi sức khỏe, 12g trưa hôm sau tôi lại tháp tùng theo Thầy Tâm, các bạn trẻ GĐTT đi đến giáo xứ Đắk Nhau, một giáo xứ giáp biên giới Campuchia, một ngôi nhà thờ gỗ, thuộc xã Sóc Bom Bô, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước, mở hội chợ, phát bánh trung thu cho thiếu nhi. Người ta kể, 15 năm trước ít có ai dám vào trong này lắm, còn rất hoang sơ và bom đạn còn sót của thời chiến.
Sau liền 5giờ ngồi trên xe, vượt qua nhiều đoạn đường đang thi công, đến nơi là các bạn trẻ xúm tay làm 7 gian hàng, nào là câu cá, ném banh, thẩy vòng, ném lon...Màn đêm buông xuống nhanh bao nhiêu thì từng đoàn người lũ lựơt kéo đến còn nhanh hơn. Phút chốc như cả rừng người đến chật khuôn viên nhà thờ, không chỉ có thiếu nhi mà thôi, có những ông bà bồng cháu, cha mẹ bế con cũng chen chân bước đến. Cũng không chỉ có người Kinh mà thôi, mà nghe Cha xứ nơi ấy nói có 3 dân tộc miền núi cũng đến, và cũng không chỉ có giáo dân mà thôi, mà người ngoại giáo cũng đến chung vui.
Mỗi cháu thiếu nhi được phát một bánh trung thu và một phiếu chơi hội chợ. Thầy Tâm đã chuẩn bị khoảng 1700 bánh, nhưng đã không đủ phát, mặc dù thiếu nhi của cả 3 xứ cũng chỉ khoảng 1300 cháu. 7 gian hàng hội chợ đều quá tải, ở gian hàng câu cá thì cứ đưa phiếu là có quà, khỏi cần câu cá. Gian hàng ném lỗ, ném lon bị gẫy luôn rào chắn...
Hơn 20g thì hết quà, hết chơi. Các bạn trẻ tuy mệt rã rời, nhưng vui thì vui quá. Mọi người ca hát suốt trên đường về, ai cũng cảm thấy như mình trẻ lại để được sống trong năm tháng tuổi thơ.
Xin phép thay mặt thầy Tâm, để được ngỏ lời cảm ơn Cha Trên Chánh Xứ, quý Cha, quý Tu sĩ, Hội Đồng Mục Vụ, Hội Légiô Maria, Nhóm Tông Đồ Nhỏ cùng quý ân nhân đã giúp đỡ, cầu nguyện, từ tinh thần lẫn vật chất, giúp GĐTT thêm sức mạnh trên con đường dấn thân phục vụ.
Minh Triệu






