|
Thứ bảy, 04 Tháng 9 2010 04:54 |
|
Ở vào thời kỳ mà lý tưởng sống đạo cao đẹp nhất là phải vào tu trong Sa mạc. Một tu sĩ trẻ nọ đã tìm đến với một vị ẩn tu và giãi bày tâm sự: Thưa cha, con không còn thời giờ cho riêng mình nữa, cứ mỗi ngày đọc hết bao nhiêu kinh nguyện và suy niệm với 150 Thánh Vịnh, con không còn thời giờ để đọc sách hay bất cứ sinh hoạt nào khác, con cứ cảm tưởng như cuộc sống trôi qua quá nặng nề, đời sống thiêng liêng của con chẳng khác nào một thức ăn mà con phải nuốt lấy nhưng không có giờ để tiêu hóa, hoặc ngay cả hưởng nếm mùi vị.

|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ hai, 30 Tháng 8 2010 12:29 |
|
Trí tuệ - tri thức
* Câu "ranh" ngôn hay, đó là sự thật cuộc đời trong y phục anh hề.
* Thông minh mà nghèo thì không phải là người thông minh nữa.
* Người khôn và kẻ ngốc luôn luôn là điều bí ẩn đối với nhau.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ hai, 30 Tháng 8 2010 12:16 |
|
Thứ tư ngày 1/9 tuần này thân mời anh chị em GĐTT đến tham gia thánh lễ cầu nguyện cho bố của anh Dũng được tổ chức tại gia, số nhà 54/2 Nghĩa Phát.
Thánh lễ sẽ diễn ra vào lúc 19h |
|
Thứ hai, 30 Tháng 8 2010 02:08 |
|
Một số người thoảng qua cuộc đời ta. Một số khác ở lại đôi chút và ghi dấu trong tim ta. Và từ dạo đó, ta dường như không còn như xưa nữa. - Khuyết danh
Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh chợt đột ngột thắng gấp lại và tấp vào lề đường. Ai đó vừa ném một viên đá vào cánh cửa chiếc xe. Bước ra khỏi xe, liếc nhìn chỗ xe bị ném, người lái xe bực tức chạy nhanh đến tóm ngay thằng bé đứng gần đó – chắc chắn nó là tác giả của vết trầy trên chiếc xe. Trước đó anh đã thấy nó vẫy xe, chắc là để đi nhờ. “Không cho đi nhờ mà mày làm như vậy hả?”. Anh vừa gằn giọng vừa nắm chặt cổ áo đẩy cậu bé sát vào chiếc xe…
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ tư, 25 Tháng 8 2010 01:29 |
|
Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm người nối dõi. Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng: “Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta một chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất.”
Hai đệ tử vâng lời thầy đi tìm lá. Thoáng chốc, người anh quay về và trình cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm: “Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy”. Người em đi cả ngày trời và quay về với 2 bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư: “Thưa thầy, con đã tìm và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất.” Cuối cùng, vị đại sư đã chọn người anh.
|
|
Đọc thêm...
|
|
|
|