Cầu xin theo ý riêng của mình (30.05.2018 – Thứ Tư Tuần VIII Thường Niên) (5/29/2018 11:08:55 AM)
Được đăng bởi GĐTT
Hãy noi theo gương Chúa Giê-su để phục vụ. Phục vụ không điều kiện, phục trong yêu thương, phục trong mọi tình huống – hoàn cảnh, phục vụ bất kể họ là ai, kể cả kẻ thù.

 

Cầu xin theo ý riêng của mình (30.05.2018 – Thứ Tư Tuần VIII Thường Niên)

 

Tin Mừng: Mc 10,32-45

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô

32 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đang trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Người dẫn đầu các ông. Các ông kinh hoàng, còn những kẻ theo sau cũng sợ hãi. Người lại kéo riêng Nhóm Mười Hai ra, và bắt đầu nói với các ông về những điều sắp xảy đến cho mình : 33 “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người, và sẽ nộp Người cho dân ngoại. 34 Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại.”

35 Hai người con ông Dê-bê-đê là Gia-cô-bê và Gio-an đến gần Đức Giê-su và nói : “Thưa Thầy, chúng con muốn Thầy thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin đây.” 36 Người hỏi : “Các anh muốn Thầy thực hiện cho các anh điều gì ?” 37 Các ông thưa : “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang.” 38 Đức Giê-su bảo : “Các anh không biết các anh xin gì ! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ?” 39 Các ông đáp : “Thưa được.” Đức Giê-su bảo : “Chén Thầy sắp uống, anh em cũng sẽ uống ; phép rửa Thầy sắp chịu, anh em cũng sẽ chịu. 40 Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho ai thì kẻ ấy mới được.”

41 Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Gia-cô-bê và ông Gio-an. 42Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 43 Nhưng giữa anh em thì không được như vậy : ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em ; 44 ai muốn làm đầu anh em, thì phải làm đầy tớ mọi người. 45 Vì Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

Kể truyện:

Anh Ba, một con người chân chất thật. Có một cuộc sống nghèo. Ngày ngày, vợ anh bán vé số khắp ngõ nhỏ; còn anh trên chiếc xe cọc cạch để chạy xe ôm.

Gia đình anh cũng sống bình lặng và hạnh phúc như bao gia đình trong xóm nghèo. Mỗi ngày với công việc sớm tối cũng đủ nuôi các con.

Trong xóm anh, người có đạo và không có đạo sống chung với nhau. Anh là người ngoại đạo.

Một hôm, vợ chồng anh tìm đến cha sở và xin gia nhập đạo Công Giáo.

Từ ngày gia đình anh theo Chúa, anh trở nên người con ngoan đạo, sốt sắng tham dự thánh lễ mỗi ngày.

Thế rồi, mơ ước của anh được thực hiện. Anh đến bên Cha Diệp, cầu xin Ngài ban cho gia đình anh được bình an và mạnh khỏe; một chiếc xe honda tốt hơn để chở khách.

Về nhà, anh mua vé số, và trúng đặc biệt. Từ đây, cuộc sống của bắt đầu thay đổi. Anh mua xe, anh mua đất, anh xây nhà. Hằng năm, cứ đến dịp giỗ Cha anh lại quay một con heo đến tạ ơn. Vợ anh không còn phải đi bán vé số nữa.

Tưởng chừng cuộc sống của gia đình sẽ mãi bình an và hạnh phúc từ đây.

Nhưng được vài năm, người ta thấy anh bán ruộng, bán nhà xây mua nhà lá. Rồi một đêm, bỗng qua ngày mới, mọi người không thấy gia đình anh ở xóm nữa. Hỏi ra mới biết gia đình anh đi trốn nợ. Vì ngày nào vợ chồng anh cũng mua vé số cầu may, còn chơi cả số đề. Vợ chồng anh cứ xin Chúa cho được trúng số mãi mà quên đi công việc làm ăn.

Suy niệm:

Mơ ước, đó là một điều chính đáng của mỗi con người mà được Chúa chúc phúc. Đó là những mơ ước chính đáng và thánh thiện.

Thiên Chúa luôn quan phòng chúng ta từng giây phút trong cuộc đời. Không có một người con nào đẹp lòng Thiên Chúa mà không trải qua những gian nan thử thách để vào hưởng vinh quanh Nước Trời.

Anh Ba đã được Chúa chúc phúc, không phải vì tấm vé số, nhưng đó là một cơ hội để anh Ba sống tốt hơn, đẹp lòng Chúa hơn, và để biết nhận ra thánh ý Thiên Chúa. Nhưng anh Ba đã không biết sống theo thánh ý Thiên Chúa.

Ông Gia-cô-bê và ông Gioan đều có mơ ước, mơ ước ấy nhiều người ai cũng muốn. Vì được ở bên cạnh Thiên Chúa, sống trong sự bình an và hạnh phúc đời đời.

Nhưng đó không phải là mơ ước chính đáng của hai ông, mà là những mơ ước tham vọng, quyền bính để có được chức quyền trong tay mà trị vì muôn dân. Hai ông nghĩ, đã đến lúc Nước Thiên Chúa được vinh quang, vì Thầy đã tiến về Giê-ru-sa-lem để làm vua. Giờ là lúc phải nghĩ đến quyền hành, nên hai ông đã xin với Thầy: “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang.” (Mc 10, 37)

Mặc dầu các tông đồ đã theo Thầy ba năm trời, sống bên Thầy, nghe Thầy giảng dạy, nhìn thấy những điều Thầy mình phục vụ. Nhưng các ông vẫn không nhận ra điều Thầy Giê-su đến trong thế gian để làm gì. Nên sắp đến ngày Thầy ra đi, các ông tranh dành quyền bính, địa vị.

Chúa Giê-su biết điều đó, nên gọi các ông lại mà dạy bảo: “Anh em biết: những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. “Nhưng giữa anh em thì không được như vậy: ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.” (Mc 10, 42-43)

Thiên Chúa xuống trần gian chỉ để được phục vụ, phục vụ để cứu rỗi nhân loại đến nỗi phải hy sinh chính mạng sống làm gia cứu chuộc, mà nhân loại là chi mà Thiên Chúa đến phục vụ! Đó chính là Tình Yêu.  “Vì Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

Con người chúng ta cũng vậy, khi cha mẹ chưa nằm xuống thì đã tranh dành của cải, vật chất, thậm chí còn tìm cách cho cha mẹ mau chết để hưởng gia tài. Trong khi chưa phụng dưỡng được gì cho cha mẹ.

Hãy noi theo gương Chúa Giê-su để phục vụ. Phục vụ không điều kiện, phục trong yêu thương, phục trong mọi tình huống – hoàn cảnh, phục vụ bất kể họ là ai, kể cả kẻ thù.

Truyện kể rằng: ở một làng nọ, có một đứa bé té xuống sông. Nhiều người ra cứu, nhưng vì họ không biết bơi. Có một người bơi giỏi, kêu họ ra để cứu đứa bé, nhưng ông ta bảo: không phải việc của tôi. Đến khi đứa bé chết nổi lên, và vớt lên bờ. Chính đứa bé ấy là con của ông ta.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết luôn phục vụ trong yêu thương, phục vụ trong bác ái tha thứ. Phục vụ tha nhân như phục vụ chính con, để con sống xứng đáng là con của Chúa ngay từ bây giờ. Amen./.