“Hữu xạ tự nhiên hương” (20.06.2018 – Thứ Tư Tuần XI Thường Niên) (6/19/2018 10:23:27 AM)
Được đăng bởi GĐTT
Tất cả những việc làm của chúng ta không phát xuất từ lòng Yêu Mến Thiên Chúa và Yêu Tha Nhân thì đều vô ích trước mặt Đức Chúa Trời.

 

“Hữu xạ tự nhiên hương” (20.06.2018 – Thứ Tư Tuần XI Thường Niên)

 

Tin Mừng: Mt 6,1-6.16-18

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

 
 

 

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.1234

 

“Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả : chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.56

 

“Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, phải rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”161718

Kể truyện:

Mỗi lần nhắc đến tên anh thì không thể không nhắc đến tên một người vẫn luôn đi với anh.

Anh tên Tâm. Anh Tâm là một người nghèo. Có lẽ vì thế mà anh luôn làm những công việc phục vụ âm thầm. Mỗi khi tổ chức tĩnh tâm hay hội họp, anh luôn tìm đến những công việc phục vụ: anh lau nhà quét sân; lau chùi tẩy rửa nhà tắm, nhà vệ sinh; anh phục giúp nhà bếp… những công việc anh làm chẳng ai để ý đến. Như một thói quen, anh cứ làm. Mỗi khi rảnh rỗi anh lại tìm đến với Chúa trong nhà nguyện. Anh không phải là người quan trọng, nên chả mấy người nhắc tên anh. Một hôm vắng anh, mọi người đều nhốn nháo vì nhà vệ sinh quá bẩn, không nước, không giấy; cá thịt không có muối… người ta mới nhắc đến tên anh.

Còn anh Danh. Anh là người lớn, anh lại giàu có nên anh phải có vai trò trịnh trọng bên trên. Anh cắt đặt người này, sắp xếp người kia… anh tổ chức những sự kiện lớn lao, nên mỗi khi vào tiệc liên hoan anh sẽ được ngồi trên, đến đâu anh cũng được trọng vọng. Anh luôn dùng tiền để làm từ thiện. Chỉ với một điều kiện: Người nhận phải biết ơn và cảm ơn anh. Đi đâu anh cũng được nhắc tên. Anh là người nổi tiếng.

Một lần, anh giúp đỡ một người nghèo lợp tôn mái nhà. Hôm đó anh gặp lại tha nhân và mắng thẳng vào mặt: Mày là thứ vô ơn. Vì anh ta không biết cảm ơn. Một lần khác, anh kêu gọi giúp đỡ một điểm truyền giáo được một số tiền lớn. Nhưng trong thánh lễ hôm đó, vị linh mục quản sở đã quên không cảm ơn anh. Từ đó, anh không còn thân thiện với linh mục ấy nữa. đi đến đâu anh cũng nhắc tên Cha ấy.

Suy niệm:

Làm bác ái từ thiện hay những việc đạo đức cũng có ma lực cuốn hút. Khi làm việc những việc đạo đức hay bác ái luôn có hai khuynh hướng:

Một là hăng say

Hai là thụ động

Một là sự hăng say làm việc. Hăng say cũng có hai chiều hướng: một là để giúp tha nhân một cách vô vị lợi; hai là tìm giúp tha nhân hầu mưu lợi công danh, sự nghiệp.

Khi đến với tha nhân, ta sẽ có tấm lòng cảm thông, chia sẻ và chạnh lòng yêu thương họ. Chúng ta cảm nhận được lời của Chúa Giê-su dạy: “Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương.” (Mt 9, 36)

Khi đến với tha nhân, ta gặp người này, rồi gặp người khác, mỗi người một hoàn cảnh đau khổ khác nhau: có người thì nghèo đói, có người thì bệnh tật từ thuở mới sinh, có người bị hành hạ, đọa đầy, bỏ rơi… tất cả những hoàn cảnh đó lôi cuốn ta mỗi ngày hăng say đến với tha nhân. Ngày ngày ta quên mình đi vận động, quyên góp giúp đỡ tha nhân. Vì tất cả những gì ta có đều do Thiên Chúa ban cho. Nên ta phải cho đi. Như Chúa Giê-su đã dạy: “Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không” (Mt 10,8b). Họ luôn âm thầm làm việc.

Cũng có những con người, những đoàn thể làm bác ái từ thiện để mưu cầu cho cái riêng của mình. Họ bị lôi cuốn vào việc bác ái để làm sáng danh mình, đem lại lợi ích quảng bá cá nhân, đoàn thể. Họ hăng say vì danh họ nổi như cồn.

Làm việc bác ái – đạo đức để tìm tiếng khen là một cám dỗ có thật. Họ bị cám dỗ vì những lợi ích cá nhân. Nhiều người đã lầm tưởng khi kêu gọi được nhiều người ủng hộ vào việc từ thiện của mình, để trở thành mình có cái quyền phân phát, coi trọng người này, nhìn rẻ người kia. Khi làm việc thì phô trương, khi mở miệng thì giương lời Chúa trên môi miệng như người rất đạo đức.

Còn những người luôn thờ ở với công việc bác ái. Họ sẽ luôn đưa ra rất nhiều lý do để từ chối. Họ là những người ích kỷ, hẹp hòi.

Cuối cùng, đến giờ chết, Chúa sẽ phán xét về những việc làm từ tâm yêu mến của mỗi người. Tất cả những việc làm của chúng ta không phát xuất từ lòng Yêu Mến Thiên Chúa và Yêu Tha Nhân thì đều vô ích trước mặt Đức Chúa Trời.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, xin cho lòng con yêu mến Chúa trên hết mọi sự, và luôn đem Lời Chúa ra thực hiện trong đời sống của mình một đẹp lòng Chúa, hầu làm sáng danh chúa và mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân. Amen./.

Gã Đầu Bạc